a3quangoai

Forum của lớp A3 trường THPT Quảng Oai khóa 2008-2011
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng NhậpĐăng ký

Share | 
 

 Thân tặng trường xưa, kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 296
Points : 601
Join date : 19/05/2010
Age : 23
Đến từ : BVCCBV

11072011
Bài gửiThân tặng trường xưa, kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường

Nhớ!

Tặng trường xưa yêu dấu
( -
vừa đọc vừa nghe nhạc nó mới thấm ^^ )
Cái nắng oi ả của mùa hè lúc nào cũng khiến tôi thấy rõ trong mình những
bồn chồn, bi lụy. Dù bận rộn với quá nhiều thứ cần phải làm phía trước,
nhưng những trưa hè yên ả như thế này ít nhiều khiến tôi tĩnh lại, tạm
buông trôi mọi thứ. Lang thang trên đường hòng tìm cơn gió mát, chợt nhớ
ra trên con đường vừa đi hoa phượng đã đỏ 1 góc trời. Lại một mùa hoa
nữa tới, bỗng chốc trong lòng cảm thấy nao nao, buồn hẫng hụt.Những
suy nghĩ vẩn vơ vô định đưa tôi về với mái trường cấp 3 yêu dấu, bật
cười vu vơ, tìm cho mình chỗ ngồi dưới gốc phượng già, không hiểu vô
tình hay cố ý mà 1 quán hàng gần trường mở nhạc, bài ” Mong ước kỉ niệm
xưa”, giữa trưa hè nắng tan ở 1 không gian lặng vắng người, những ca từ
trong trẻo đó ngân vang lên, gợi 1 nỗi hoài niệm cứ ngỡ rằng từ lâu đã
phôi pha.Bài hát đưa tôi về với bầu trời của tuổi 17, 18, cái tuổi đầy những ước mơ:

“Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm
Kỷ niệm thân yêu ơi,sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô

Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa.”


***

Câu
chuyện của thời hoa mộng thường ở trong một bầu trời trong xanh và
thoáng đãng với những cơn gió nhẹ nhàng và mát mẻ, bắt đầu bằng những
niềm vui hân hoan của tuổi 16, của ngày đầu tiên tới trường, thấy tất cả
mọi thứ: thầy cô, bạn bè, cả không gian, cả thời gian, và cả bản thân
mình nữa đều trở nên mới lạ, to lớn lạ thường, hít căng lồng ngực, cười
toe toét ” Mình đã lớn rồi”.Rồi cứ thế, thời gian lặng lẽ trôi qua, gánh trên mình bao nỗi niềm, kỉ
niệm vui có, buồn có của tuổi học trò. Đến 1 ngày chợt nhìn thấy bằng
lăng đã nở tím góc sân trường, thấy những quyển lưu bút trao nhau vội
vã, bỗng giật mình nhận ra, lại sắp hè rồi, hè năm lớp 12, mùa hè cuối
cùng trong cuộc đời học sinh vô lo vô nghĩ. Nhìn về phía trước là 1
chuỗi khó khăn thử thách, bỗng dưng cảm thấy sợ phải lớn lên, một nỗi
tiếc nuối ngầm len lỏi trong tim.

” Đặt bàn tay lên môi giữ cho tiếng nấc nghẹn ngào
Thời gian sao đi mau, xin hay ngừng trôi
Dù vẫn mãi luyến tiếc khi đã xa rồi
Bạn bè ơi vang đâu đây còn giọng nói tiếng cười
Những nỗi nhớ niềm thương gửi cho ai.”

Nhớ
lắm những buổi học trên lớp, cô giảng trò nghe, cả phòng học im phăng
phắc, nhìn vào tưởng tập trung lắm, nhưng nào ai biết dưới ngăn bàn kia
có những ” bức thư ” truyền tay là những mẩu giấy trên có ghi đầy kí tự
mà chỉ có bọn học trò ranh ma mới hiểu được nội dung của nó.Nhớ những
tiếng hát của cậu bạn ca sĩ lớp, nhẹ nhàng trầm ấm mà hay đến lạ lùng.
Nhớ những ngày mùa đông co mình trong chăn ấm, bất chợt tỉnh dậy sớm hơn
mọi ngày và cười ngu ngơ hạnh phúc khi nhận ra còn vài tiếng nữa mới
tới giờ đi học. Nhớ những ngày trời mưa và lạnh, cùng cô bạn chung bàn
chia cho nhau nưa gói xôi ấm sực hay chiếc găng tay ấm áp dù chỉ sưởi ấm
được 1 bàn tay nhưng lại ấm lòng. Nhớ cả những ngày hè trời nóng như
thiêu như đốt, cả đám vẫn cứ ngồi sát bên nhau mà thả cho trí tưởng
tượng của mình bay cao, bay xa, từ những cái gần nhất là cái kem, cốc
nước mía mát lạnh giải khát… đến những cái xa vời vợi khi ước mình tới
Nam Cực tránh nóng…hòng giúp tạm quên đi cái nóng bên ngoài. Nhớ những
giờ ra chơi, những buổi sinh nhật lớp cả đám như lũ trẻ con giành cướp
nhau từng cái kẹo, nhớ những ngày cuối năm miệt mài bên sách vở nhưng
vẫn không quên trêu ghẹo bạn mình khiến người ta bực tức rồi lại xuề xòa
xin lỗi với lí do ” cho bớt căng thẳng”, nhớ mỗi khi tan học í ới gọi
nhau hẹn buổi sau gặp lại…Nhớ lắm những gương mặt, những ánh mắt, những nụ cười,
những giọt nước mắt
của bao người bạn, nhớ lắm những tiết học đôi khi chỉ là thầy giáo đứng
đó nói và quanh lớp, thấp thoáng những cái đầu nằm gục xuống bàn ngủ một
cách mệt mỏi. Nhớ buổi chào cờ thứ 2 mỗi tuần chạy hùng hục từ trên lớp
xuống sân để tranh nhau cái ghế ngồi, để đến khi tới lượt lớp mình trực
nhật lại nhìn nhau cười nhăn nhở khi phải khuân 1 đống ghế vào kho. Nhớ
cảm giác vui vẻ, phấn khích khi lớp đoạt giải trong hội trại của trường
để rồi phì cười khi nhớ cái kế hoạch kinh doanh của lớp trong dịp hội
trại nhằm “gỡ vốn” thế mà lại phá sản chỉ vì mấy miệng ăn trong lớp. Nhớ
cả những gốc cây, những bồn hoa trong khuôn viên trường, nơi mà mấy đứa
con gái hay ngồi mơ mộng vẩn vơ. Nhớ những lúc rảnh rỗi học xong là lại
gọi nhau đi xem phim hoạt hình hoặc thuê truyện tranh về đọc. Nhớ những
buổi tối trốn bố mẹ xem một bộ phim tình cảm nào đó và rồi khi kết thúc
nước mắt lại đầm đìa trên mặt, sáng hôm sau lại tươi hơn hớn như
thường, chờ tới lúc ra chơi ngồi bình luận với nhau về tập phim hôm qua
hoặc đoán diễn biến của tập hôm nay. Nhớ dáng điệu uể oải, 2 mắt như gấu
trúc của mỗi đứa khi mùa thi đến… sẽ thật nhớ nụ cười e ấp ngượng ngùng
của cô bạn cùng lớp khi nhận lời
đi chơi cùng cậu bạn ngồi bên.
Nhớ cái dáng thập thò ở cửa lớp của cậu

bạn lớp bên khi muốn gọi bạn gái mình. Nhớ những tiếng ồ à ngưỡng mộ của
cả lớp khi chứng kiến màn tặng quà trong ngày Valentine, nhớ cả những
giọt nước mắt, dáng vẻ cô đơn của bạn tôi khi bị từ chối. Nghĩ cũng thật
là lạ, người lớn luôn can ngăn, cấm đoán con em mình không được yêu
sớm, nhưng thiết nghĩ tình cảm là thứ không thể kiểm soát, nhất là với
tuổi mới lớn còn đang bỡ ngỡ trước cửa cuộc đời, để giờ nghĩ lại, thấy
thứ tình cảm đó dù còn hay không còn tiếp diễn cũng thật trong sáng biết
bao.

“Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Cho bao khát vọng, đam mê cháy bỏng
Sẽ còn mãi trong tim mọi người
Để tình yêu ước mơ mãi không phai.”
Nhớ
buổi học cuối cùng trước khi chia tay thật vui, cả lớp hứa với nhau
không được khóc, khóc là bị phạt, thế là đứa nào cũng ra sức cười, nhìn
vào mắt nhau lại càng cười nhiều hơn, sao lại có kiểu cười lạ đến thế,
miệng thì cười mà mắt lại đỏ hoe, ầng ậng nước. Chụp hình, kí tên, bắt
tay… làm đủ mọi trò để cố lưu lại dấu ấn của nhau, rồi cùng hứa sẽ cố
gắng hết sức để thực hiện ước mơ của mình.

***
Không
gian bỗng vang lên bản tình ca muôn thủa của ve sầu, nắng rực rỡ nhảy
nhót trên sân trường, những cánh hoa phượng nhẹ nương theo gió đáp xuống
mặt sân đỏ ối màu hoa và nắng. Khẽ nhắm mắt cho dòng hồi tưởng đi chậm
lại, mở mắt ra đã thấy mình lớn thật rồi. Ra trường đã 3 năm, giờ đang
là sinh viên năm cuối, thời gian trôi nhanh quá, thế là lại sắp chia tay
1 lần nữa, nhưng khác với thời phổ thông, sau lần chia tay này sẽ chính
thức bước chân vào đời. Coi quá trình học tập là quãng thời gian trồng
cây, bắt đầu từ ươm mầm, chăm sóc, tưới tắm, bảo vệ cái cây mình nuôi
dưỡng bằng những kiến thức đã học, giờ đã tới lúc thu hoạch, bội thu hay
không đều phụ thuộc vào quá trình nuôi cây lớn. Giờ mới thật sự trưởng
thành, thật sự là người lớn.
Nghĩ
lại năm cuối cấp 3, tôi đã rất sợ cảnh chia tay, phải xa thầy cô, xa
bạn bè, xa trường học, ta buồn và không thôi rơi những giọt nước mắt
tiếc nuối của một thời yêu thơ dại, giọt nước mắt của một thời còn bé
bỏng không thích làm người lớn… Vậy mà thời gian trôi qua, nó mang đi
những nỗi đau, mang đi những nỗi buồn, chúng ta lại gặp những người bạn
mới ở một chân trời mới, đến giờ phút này lại càng thấy rõ tất cả
những cuộc hội ngộ đều là sự khởi đầu cho các cuộc chia tay.


Và giờ đây, khi sắp phải chia tay thời sinh viên đầy hoài bão, tôi bỗng
nhớ lại thời học sinh của mình, chỉ để khẳng định chắc chắn rằng mình
đã đi qua những chặng đường đẹp nhất, đã tới lúc để khẳng định mình, để
vững tin tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn, mở cánh cửa vào
tương lai. 1 câu nói đã đã khiến tôi suy nghĩ: “Dòng sông thời gian quả như đang
chảy về biển cả, cuối cùng tất cả chúng ta đều phải có những bước đi
riêng, không có bến cảng nào là dừng lại mãi mãi, chia tay hôm nay là để
cho chúng ta đi tới những tương lai tốt đẹp hơn! Ta sẽ tiếc lắm, không
chỉ là gương mặt thầy cô, những người trao cho ta kiến thức, không chỉ
là những người bạn, những người đã cùng sát cánh bên ta suốt từng ấy
năm, ta còn tiếc cả thời thanh xuân của ta nữa, thanh xuân đã mang đi
những gì và níu lại những gì, giờ còn xót lại là những cảm động nằm
trong mỗi trái tim mọi người…Đứng trước ngưỡng cửa của cuộc sống, ta sẽ
luôn thầm chúc những điều tốt đẹp nhất cho nhau,
thứ
rượu nào uống rồi mà không thể tỉnh, nỗi đau nào muốn quên cũng không
xong, ở chốn hồng trần này có quá nhiều điều chúng ta muốn theo đuổi,
biển người này đâu có quá nhiều những người bạn chân thành”, chỉ
cần chúng ta nhớ về nhau, dù nhiều hay ít, bất kể khi nào, nơi đâu, nó
sẽ chỉ cho ta rằng có những kỷ niệm sẽ mãi đẹp như thế, dù cuộc sống có
bon chen, vất vả thế nào, ta cũng đã từng có một kỷ niệm đẹp đẽ như
thế”.

Nếu có ước muốn trong cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Bên nhau tháng ngày, cho nhau những hoài niệm
Để nụ cười còn mãi lắng trên hàng mi
Trên bờ môi và trong những kỷ niệm xưa.

Ngày hôm nay, trở lại mái trường Quảng Oai sắp tròn 50 năm tuổi, khi mà kí
ức bất chợt ùa về, khi mà trong thâm tâm bỗng cảm nhận sâu sắc sự tiếc
nuối về những điều đã qua, khi cảm thấy đôi cánh của mình đã vững chắc
và đã sẵn sàng bay tới những ước mơ…Quay về đây để nói ra những lời từ
sâu trong trái tim mình, đó là sự biết ơn tới các thầy cô vì đã trao cho
em tri thức, lời cảm ơn bạn bè đã sát cánh cùng tôi trong những tháng
ngày phổ thông trong trắng, lời cảm ơn tới mái trường yêu dấu đã nuôi
dưỡng chở che cho lũ học trò vụng dại ngày ấy….
Trường THPT Quảng Oai, xin cảm ơn và biết ơn muôn ngàn lần!


Lê Thị Hải Hà
H/s 12a1, 2005 -2008

_________________
Ta là chính ta! ^^!



Show into your heart...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://a3quangoai.do-goo.com
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

Thân tặng trường xưa, kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường :: Comments

No Comment.
 

Thân tặng trường xưa, kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
a3quangoai :: ♥-Blog-♥-
Chuyển đến